“..for what is seen is temporary, but what is unseen is eternal” – Corinthian 4:18
“…điều khả kiến chỉ là tạm thời, điều bất khả kiến là vĩnh cửu” – Kinh Corinthian 4:18
~~~~~~~~~~~~~
“From dark to dawn, droplets of piano as if condensed tears of a thousand truth – yearning to fly away on ethereal wings yet shot through by rays of light, dragged down into my bottomless sorrow. Will i ever be able to see u? This kaleidoscope i wear so desperately ~ to color u in shades of rainbow ~ only serves to obscure ur vanishing sihoulette. This frivolous veil i wear as if to cover lost memories.” – 31/3/2010AD
“Từ đêm tối tới bình minh, những giọt dương cầm – tựa như nước mắt cô đọng của thiên vạn chân lý – khao khát được bay đi trên đôi cánh siêu trần, chỉ để bị bắn tàn tạ bởi muôn vàn tia dương quang, kéo xuống nơi nỗi buồn không đáy. Liệu có bao giờ tôi được gặp em? Đôi kính vạn hoa tôi tuyệt vọng đeo ~ để tô màu cầu vồng cho em ~ lại là thứ che mờ bóng hình em đang tan biến. Tấm mạng phù phiếm tôi đeo như thể che đi ký ức đã mất.” – 31/3/2010
P/S: found what i wrote some 7 years ago while cleaning up my computer – something i never posted anywhere. Sometimes the best things are forgotten in deep crevices of your mind & your soul. The piano piece “Wasurarerumono/Forgotten” is the perfect rendition of that feeling.
Tôi tìm thấy một mẩu ghi chép cảm xúc cách đây khoảng 7 năm trong khi dọn máy tính – thứ tôi đã không đăng lên. Đôi khi những thứ hay ho nhất lại bị lãng quên đâu đó trong góc tối của tâm trí. Bản phối piano “Wasurarerumono/Lãng quên” thể hiện một cách tinh chuẩn cảm giác này.

2 thoughts on “

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *