“Anh đâu có biết

“Anh đâu có biết

“Anh đâu có biết, những đêm em chỉ có một mình, lẳng lặng nhìn vào màn hình điện thoại chờ một tin nhắn từ anh. Trong lúc đó, em biết anh đã say ngủ từ rất lâu.
Anh đâu có biết, những đêm em nói là đi ngủ, nhưng lại thẫn thờ im lặng suy nghĩ về chuyện tình cảm của chúng ta, liệu ngày mai ra sao, ngày mai thế nào? Chúng ta còn ở bên nhau được bao lâu?
Anh đâu có biết, những khi em nghẹn đắng nơi cổ họng, nước mắt muốn rơi mà phải kìm sâu trong lòng, chỉ vì sợ anh cảm thấy em phiền, cảm thấy khó chịu với em.
Anh đâu có biết, những khi em muốn được nắm tay anh giữa phố đông người, muốn chúng mình cho cả thế giới biết được chúng mình là của nhau, còn anh lại cho rằng đó là thừa thãi, là ngại ngùng.
Anh đâu có biết, đã rất nhiều lần em muốn thử nói chia tay, để chờ ở anh một câu níu kéo. Nhưng rốt cuộc em lại không thể nói, chỉ bởi vì em biết đi hay ở cũng chỉ là việc của em, với anh thì sao cũng được, có phải không?
Anh cũng đâu có biết, em đã khóc nhiều thế nào khi rời xa anh, cũng đâu có biết, em đã mạnh mẽ thế nào để thức dậy vào buổi sáng sau đó, trang điểm và ăn mặc thật đẹp, để bắt đầu một ngày mới như chưa có gì xảy ra.
Anh không biết, anh chẳng biết gì cả. Nhưng cũng là tại em, đã chẳng bao giờ nói thật với anh lòng mình. Có lẽ là vì vậy, mà em không có quyền trách cứ anh, có lẽ là vì vậy, mà em phải chịu những nỗi đau kéo dài từng ngày. Có lẽ là vì vậy, mà chúng ta xa nhau, khi cả hai đã không thể chịu hiểu và thông cảm cho nhau thật nhiều. Có lẽ là vì anh không biết, em cũng không nói, cho nên chúng mình mới cách xa…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *