Phần 2: HƯ HỎNG LINH HỒN NGƯỜI LÀM CHỦ

Phần 2: HƯ HỎNG LINH HỒN NGƯỜI LÀM CHỦ

Phần 2: HƯ HỎNG LINH HỒN NGƯỜI LÀM CHỦ..
Tôi là chủ doanh nghiệp, “thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt”, trăn trở tìm hiểu, mày mò làm những việc không tên, không tuổi. Hơn ai hết, tôi hiểu có những việc không thể thuê người khác làm. Cưới vợ về thì phải làm chồng. Không vì bất cứ lý gì mà bỏ mặc vợ cho anh hàng xóm “làm”. Bà nào thuê Osin làm thay việc mà lẽ ra chì có vợ mới được làm thì mất chồng chỉ còn là vấn đề thời gian. Tôi có thể thuê quản lý, thuê giám đốc, thuê tổng giám đốc nhưng tôi không thể thuê người làm chủ. Nhìn ra thế giới cũng chỉ thấy người ta thuê Manage, Director, General Manager. Tôi chưa tìm ra ai, ở đâu rao tin tuyển Boss. Thuê người làm chủ là đã trí cùng, lực kiệt đến mức ngớ ngẩn..
Trên bình diện quốc gia, nhân dân là chủ nhân của đất nước này. Nhưng nhân dân đã bỏ bê quyền làm chủ của mình, bầu bán do đảng sắp đặt, để cho các nhóm Osin tự tung tự tác. Chúng “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ, dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế”, lấy ngàn ngàn tỉ tỉ rồi “xa chạy cao bay” đến trời tây ngồi rung đùi rung cẳng. Một số Osin ở lại chui sâu, leo cao, ôm được ông chủ, làm bà chủ suốt ngày ngậm ngùi, than ngắn thở dài trên google, facebook!.
Những hiện tượng đau lòng diễn ra hàng ngày trên đất nước này có nguyên nhân sâu xa là nhân dân đã đánh mất quyền làm chủ. Trong một lần tiếp xúc cử tri, nghe các vị ứng cử đại biểu quốc hội hứa hẹn, tôi đã tức đến nứng mồm. Ông Giám đốc bệnh viện Gia Định thì hứa nếu vào được quốc hội thì sẽ lo góp phần chữa bệnh tốt hơn. Ông Phó Chánh án Thành phố Phan Tánh thì hứa lo góp phần chống tội phạm tốt hơn. Bà Giám đốc Saigon Co.op Nguyễn Thị Nghĩa thì hứa sẽ đưa hàng đến người tiêu dùng kịp thời với giá rẻ. Đặc biệt, ông Lê Minh Hoàng – giám đốc điện lực thành phố thì hứa nếu vào được quốc hội sẽ lo được điện đóm cho dân tốt hơn – bớt cúp, bớt tắt. Một số cử tri chuyên nghiệp, do phường sắp sẵn, thi nhau phát biểu “khen đáo khen để” rằng, vị nào cũng xứng đáng là đại biểu của dân, không biết bầu ai, bỏ ai. Nghe xong, tôi nứng mồm ra mặt làm sốc cả hội trường: “Theo tôi thì các vị này, không ai xứng đáng làm đại biểu quốc hội cả. Lý do là các vị không biết làm đại biểu quốc hội là làm cái gì. Các vị phải làm tốt vị trí của các vị mà không cần phải vào quốc hội mới làm tốt. Chẳng lẽ, tôi không bầu ông vào quốc hội thì ông để mặc chuyện “đau trên đầu, mổ dưới rốn”?. Tôi không bầu ông vào quốc hội thì ông để điện lúc cúp, lúc tắt? Các vị thay mặt chúng tôi – chủ nhân đất nước này, vào quốc hội để thực hiện quyền làm chủ. Các vị xét xem ai làm được Thủ tướng thì bầu, ai làm được Bộ trưởng thì phê chuẩn. Ai không làm được thì các vị đuổi họ đi, thay người khác. Có thể thay Chính phủ, thay Đảng cầm quyền, chứ không thể thay chủ nhân đất nước này. Vào quốc hội là để làm ra Luật nhằm xây dựng một thể chế văn minh chứ không phải vào quốc hội để mua bán, mổ xẻ, bật đèn, cúp điện. Làm sao để bầu một chính phủ trong sạch và vững mạnh, đủ sức chèo chống qua biến động bão táp diễn ra hàng ngày hàng giờ trên thế giới này, đưa dân tộc Việt đến hùng cường là trách nhiệm của các vị. Các vị không giữ vững vị thế chủ nhân ông của đất nước này, cứ hở miệng là “xin Bộ trưởng cho biết”. Không xin xỏ gì cả, cứ bắt họ giải trình. Không đạt thì đuổi họ đi – đó là quyền thiêng liêng của người làm chủ – những con người đã, đang và sẽ phải trả bằng sự thắm đượm mồ hôi và xương máu để gầy dựng và bảo vệ giang san này”. Đến đây, an ninh buổi tiếp xúc đại biểu ứng cử đã cúp micro, không cho tôi nói nữa, đuổi tôi xuống vì phát biểu phản tuyên truyền.
Một quốc hội không có tư cách người chủ, một dân tộc chối bỏ quyền làm chủ thì đó là dân tộc dốt, hèn và lười biếng nên phải chịu làm nô lệ. Bởi vậy, Cụ Phan Châu Trinh mới chủ trương “Khai dân trí” để “diệt giặc dốt”, “Chấn dân khí” để “diệt giặc hèn”, sau đó mới “hậu dân sinh” được. Nhìn người dân khúm núm với đủ thể loại “đơn xin”, đút lót bôi trơn trên từng nốt nhạc, và nhìn các đại biểu quốc hội khúm núm, rào trước đón sau, uốn lưỡi sợ sệt, xin xỏ được phát biểu chốn nghị trường, tôi nhận ra ngay là dân tộc này bị hư hỏng linh hồn của người làm chủ, đánh mất tư cách của người làm chủ. (“10 Năm Giữa Chợ”-còn tiếp)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *