Phóng sự: Tôi lại đi Tây

Phóng sự: Tôi lại đi Tây

Phóng sự: Tôi lại đi Tây – Phần II
Tuy không đi được Vacsava nhưng tôi cũng không có thời gian để làm thơ thêm nữa, thằng em tôi đặt vé cho vợ chồng tôi và mẹ tôi đi Paris ngay ngày hôm sau. Có thêm mẹ tôi đi cùng nên cái gì cũng chậm hơn 30 phút trừ việc phải dậy sớm hơn 2 tiếng mỗi buổi sáng. Bay đi từ Berlin đến sân bay Charles de Gaulle của Paris mất khoảng 2 tiếng. Charles de Gaulle là 1 trong 10 sân bay lớn nhất thế giới và cũng lộn xộn nhất thế giới, vừa đến nơi an ninh Pháp đưa tất cả hành khách nhốt hết vào khoang kính kín như bưng mà không 1 lời giải thích. Chờ được 60 phút thì bọn Tây kêu um củ tỏi, mấy bà già chặn nhân viên hàng không lại yêu cầu giải thích, con bé nhân viên nó nói có 1 câu thôi mà gần 200 con người im thin thít: Nghi ngờ đặt bom sân bay!
Ôi cái định mệnh! Đặt bom thì cũng cho bọn tao ra ngoài sảnh hít khí trời chứ tổ sư chúng mài nhốt như nhốt tù thế này nói vô phúc có thằng Tây nào nó thả quả BOM XỊT thì CHẾT còn nhục hơn cả bom nổ. Tôi nhận thấy rằng bọn Tây trông to thế mà nhát chết lắm các bạn ạ, mà nói thẳng là chúng nó HÈN, mới nghe nói có bom là đứa nào đứa ấy đứng im thin thít, có bà còn sụt sịt khóc. Dân VN mình được cái chả sợ đéo gì, ở VN ra đường gặp thằng cưa bom giữa đường còn khoác vai nhau đứng xem chứ đéo sợ như bọn Tây, mới NGHI NGỜ có bom đã vãi đái ra rồi. Dân mình dũng cảm nhất thế giới các bạn nhỉ! Mả cụ bọn Tây gan thỏ đế!
Cuối cùng thì cả nhà tôi cũng ra khỏi cái sân bay Charles de Gaulle chết tiệt ấy để về khách sạn. Thằng em tôi đặt cho cái khách sạn 3* ngay gần khu trung tâm Paris cách nhà thờ Đức Bà vài bước chân để đi lại cho tiện. Cái khách sạn 3* của Paris nói thật là không bằng cái nhà nghỉ 120k / 2 giờ đầu của VN mình, nhìn ngoài thì đẹp thật đấy nhưng phòng ngủ nó chật như hũ nút, muốn đi vào toa lét thì phải trèo qua cái giường, trần thì nhẩy cao chút là đập tay vào đèn, cửa sổ thì đầy cứt chim, đấy chưa thèm kể mỗi lần mặc áo phải thò tay ra cửa sổ mới mặc được. Nhưng thôi, mình đi du lịch chứ có phải hưởng thụ đâu!
Mà thực ra, vợ chồng tôi đi Pháp chuyến này ngoài du lịch còn kết hợp sinh sản. Kế hoạch của vợ chồng tôi là đúc 1 thằng con trai ở ngay thành phố Paris này, nếu thành công thì đặt tên là Nguyễn Đức Pháp – nghĩa là ĐÚC ở Pháp, chẳng may ra con gái thì đặt là Nguyễn Y Vân. Hôm đầu tiên mệt quá chả đúc điếc đêk gì lăn mẹ ra ngủ, phòng bên cạnh tiếng ngáy của mẹ tôi vang sang đều đều…
Sáng hôm sau, cô bé sinh viên mà thằng em tôi nhờ làm tour guide dẫn đi thăm Nhà thờ Đức Bà, đi bộ dọc sông Seine và tham quan đại lộ Elise và Khải hoàn môn …
Nước Pháp, hay cụ thể là Paris khiến tôi thất vọng hoàn toàn nếu xét về quản lý trật tự Xã Hội, nó quá lộn xộn vì vấn đề dân nhập cư, dân đủ loại từ khắp nơi trên thế giới mà đặc biệt là từ các nước thuộc địa Châu Phi đứng đầy đường phố chèo kéo khách du lịch mua hàng và chạy bạt mạng khi thấy bóng cảnh sát. Quá nhiều các thành phần tôn giáo, màu da và sắc tộc nên đường phố Paris nom nhếch nhác như cái chợ hỗn độn và đông đúc. Vỉa hè thì đầy dân vô gia cư với đủ nghề như xin ăn, bán hàng rong, lừa đảo, trộm cắp, cướp giật và gái đứng đường. Tôi sang có 1 ngày đã chứng kiến 2 vụ cướp giật ngay trên tàu điện ngầm bởi người da đen nhập cư.
Tuy nhiên, bỏ qua những điều khó chịu nêu trên, thì Paris trong mắt tôi bừng sáng bởi là nét văn hóa đặc trưng của người Pháp và phong cách kiến trúc tuyệt vời của Paris cổ kính. Đó là nhưng công trình kiến trúc kinh điển đặc trưng của nước Pháp, những quán caffe ngoài trời tấp nập, những con phố nhỏ bé ngoắt ngéo, đường phố lúc nào cũng đông đúc, quán Bar nhà hàng mở cửa suốt đêm, thức ăn ngon và bánh ngọt tuyệt hảo…khiến ta có cảm giác rất quen thuộc, một nét gì đó rất HÀ NỘI.
Tôi cũng ấn tượng với hệ thống tàu điện ngầm cổ kính của Paris và hệ thống xe buýt của thành phố này, các bạn chỉ mất 5 euro/ vé cho 1 ngày đi khắp Paris trên tất cả các phương tiện công cộng. Nhưng điều khiến tôi phải yêu thích Paris hơn cả là những bảo tàng văn hóa lịch sử và nghệ thuật tuyệt vời của thành phố như bảo tàng Louver nổi tiếng về nghệ thuật lịch sử, Bảo tàng Carnavalet về lịch sử Paris, bảo tàng Orangerie về hội họa ấn tượng … Với hơn 130 bảo tàng lớn nhỏ trải đều khắp thành phố, Paris xứng đáng là thành phố của các bảo tàng. Tôi mất nửa ngày đi quanh Bảo tàng Louvre để ngắm các tác phẩm hội họa nối tiếng, trong đó có cả bức tranh nàng Mona Lisa của Leonardo da Vinci mà tôi có cảm giác rằng nó không hề xứng đáng với những thứ người ta thêu dệt xung quanh nó!
Thưa các bạn! Mải ca ngợi Paris khiến tôi quên mất một vài điều khó chịu của tôi! Hẳn các bạn còn nhớ khi ở Berlin tôi không ưa CHÓ cho lắm vì toàn dẫm cứt chúng nó. Tất nhiên dân Pháp cũng nuôi chó, Paris tuy không sạch sẽ ngăn nắp được như Berlin nhưng tôi không dẫm phải bất cứ bãi cứt chó nào cả. Điều đặc biệt là ở Paris không hiểu sao nhiều QUẠ thế chứ, chúng nó đậu đầy trên cây ỉa tùm lum xuống dưới, du khách hứng đủ. Mà khốn nạn ở chỗ cứt quạ nó TO gấp 10 lần cứt chim bồ câu và nó có mùi khó chịu hơn vì bọn quạ nó ăn thịt chứ không ăn thực vật. Mả cụ bọn quạ chúng nó ỉa nhiều, mật độ dày và vô tổ chức hơn bọn chó hơn thế nữa là khó tránh hơn vì nó đậu ở trên cao. Đề phòng cứt chó dưới đất còn dễ chứ đề phòng thế nào được bọn ỉa trên cây xuống đúng không các bạn? Tôi nghĩ ra 1 cách là tránh các hàng cây có quạ đậu nhưng không ăn thua, chúng nó vừa bay vừa ỉa các bạn ạ! Con bé Nhím nhà tôi nó dính 1 bãi giây từ váy lên đỉnh đầu với đủ loại màu sắc! Quạ TÂY có khác, ỉa cũng nhiều màu hơn quạ VN mình, khốn khổ con bé nhà tôi, lau mãi mà không hết, khóc suốt trên đường về nhà. Hèn gì tôi hay thấy bọn Pháp nó hay mặc áo choàng cũng đúng. Đéo phải để cho đẹp đâu, để chim ỉa vào đấy. Tổ sư chim với cò mất hết cả hình ảnh thành phố! Cứ như VN mình lại hay, bao nhiêu chim lên bàn nhậu ăn mẹ nó hết, du khách đến chơi mời ăn thịt chim luôn, đi chơi cả ngày ở Hà Nội chả bao giờ bị chim ỉa vào người, trừ việc bị ô tô lao lên hè cán chết ra thì sống thế mới đáng sống chứ! Có phải không các bạn???
Đi mãi cuối cùng cũng tìm ra chỗ không có cây to để bọn quạ nó ngồi rình mình các bạn ạ! Ngay trung tâm Paris người ta san phẳng 1 bãi đất rộng lớn, giữa bãi đất trống đó người ta xếp 1 đống sắt vụn cao 300m thành hình 1 cái DƯƠNG VẬT khổng lồ và bắt người dân Pháp gọi là Tháp Eiffel. Nghe nói nó được xây dựng từ năm 1887 đến năm 1889 thì hoàn thành và sau đó trở thành biểu tượng của nước Pháp. Tôi thấy rằng nó chỉ to thôi chứ chưa chắc đã đẹp bằng Chùa 1 cột của Việt Nam mình. Vì sao à? Vì Chùa 1 cột chỉ có 1 cái cột thôi trong khi cái tháp khổng lồ kia có 4 cái cột to tướng nên dưới thì to trên thì bé lại trông đêk đẹp, phải dưới bé trên to mới đẹp!
Nhưng chê thế thôi chứ muốn leo lên cái tháp thổ tả đó phải xếp hàng lâu lắm các bạn ạ, tầm 4 giờ đồng hồ với hàng người dài nửa cây số. Nhìn đã nản nên chúng tôi bỏ qua! Tôi tiếc là không thể leo lên trên đó, Tháp Eiffel là chỗ duy nhất ở Paris mà du khách có thể trả thù bằng cách ỉa vào đầu bọn quạ bay là là bên dưới! Tiếc tiếc là!
Sau 1 ngày trời khám phá Paris mệt phờ người nên về đến cái phòng khách sạn HŨ NÚT đó chỉ muốn lăn ra ngủ luôn, chả muốn ĐÚC với đục cái đêk gì! Thôi con trai ra muộn 1 ngày thì cũng thông cảm cho bố, phệt bcmr!
Lần này đi Tây có cả con bé đi cùng nên chúng tôi quyết định dành riêng cho nó 1 ngày ở Disney Land Paris! Vé vào cửa nó đắt vãi đái ra, 70euro/ vé nên riêng tiền vé đã mất 350 euro, xót ruột đéo chịu được. Nhưng nói thật là tham quan và trải nghiệm tại công viên Disney Land hoàn toàn xứng đáng với số tiền mua vé, công viên không chỉ mang lại niềm hạnh phúc được lạc vào thế giới thần tiên của con bé mà nó còn mang đến cảm giác thư giãn, thích thú và ngạc nhiên cho đám GIÀ chúng tôi… Thậm chí mẹ tôi, 1 bà già đã hơn 60 tuổi với đủ loại bệnh về xương khớp, hễ đi bộ dài là kêu đau đủ thứ mà vẫn kiên trì đi tham quan gần hết cái công viên rộng gần 2000 ha đó. Đi nhiều bên Tây mới thấy câu các cụ đúc kết về dân VN mình quá đúng:
“Ăn nhanh, đi chậm hay cười
Hôn trộm, đái bậy là người Việt Nam”
Bọn Tây nó ngược lại hoàn toàn thế mới lạ! Nhưng không sao, mặc dù công viên của bọn Tây thích thì thích thật nhưng vẫn không bằng công viên Thống Nhất cạnh nhà tôi được. Công viên mà bán vé đắt thế thì đương nhiên là phải hay rồi, công viên ở VN chả bao giờ mất tiền, lần nào vào Công viên cũng chỉ cần đưa 5k vào tay cô soát vé là cô ấy cho vào mà thoải mái xem HÔN TRỘM với ĐÁI BẬY, thích hơn xem chuột Mickey với công chúa ngủ trong rừng nhiều! Có phải không các bạn nhỉ?
Sau 1 ngày rạc cẳng ở Disney Land thì chuyện gì xảy ra các bạn cũng đã hiểu, thằng con trai tôi lại phải ra đời chậm thêm 1 ngày nữa vì bố mẹ nó về đến phòng là lăn mẹ ra ngủ, dãi chảy trắng cả mép, kinh kinh là!
Ngày thứ 3 chúng tôi dành thời gian để thưởng thức văn hóa vỉa hè của Paris, ăn uống, mua sắm và cảm nhận cuộc sống của người dân Paris trong các con phố nhỏ. Chúng tôi đi ăn đồ ăn Việt Nam ở quận 13, quận của người Châu Á nơi có chi nhánh Thúy Nga Paris đình đám mà nhìn qua cứ tưởng nó là cái shop bán băng đĩa lậu, nom chán chán là! Nói chung đi mua sắm chỉ vợ và con bé nhà tôi thích, tôi chỉ muốn ngồi caffe ngắm gái qua lại mà vợ tôi không cho, bắt đi theo xách đồ với quẹt thẻ. Tôi cũng tranh thủ gặp gỡ vài người bạn của tôi đang sinh sống tại Paris, chúng tôi ngồi ở 1 quán caffe khá nổi tiếng trên con phố đi bộ gần Khải hoàn môn, đó là lần đầu tôi được thưởng thức café và nghe âm nhạc đường phố của Paris đầy lãng mạn…
Đó cũng là đêm cuối cùng được ở thành phố này vì trưa hôm sau chúng tôi phải ra sân bay quay lại Berlin nên vợ chồng tôi tranh thủ từng phút để đúc thằng cu. Sau khi cho con bé ngủ tôi lao vào phòng tắm, quay ra đã thấy vợ ngáy như sư tử rồi, MK, không lẽ để hụt thằng cu PHÁP à? Không được! Tôi mất gần 10 phút mới đánh thức được vợ tôi dậy để tranh thủ ĐÚC, vừa qua màn khởi động, định kéo pháo vào lô cốt thì có tiếng đập cửa như cháy nhà …Tôi quấn vội cái khăn tắm ra mở cửa, mẹ tôi, mẹ tôi bảo:
– Cho mẹ mượn cái kem đánh răng, kem của mẹ hết rồi!
Ôi mẹ ôi là mẹ ôi! Mẹ có để con làm thêm cháu cho mẹ không hả mẹ? Nhưng tôi chỉ dám vào lấy kem đánh răng rồi đưa cho mẹ tôi. Nhục nhục là! Giờ lại khỏi động lại từ đầu, mất cụ nó thêm 10 phút nữa vị chi là 20 phút! MK! Đúng lúc tôi chuẩn bị đưa thằng PHÁP ra thì lại có tiếng bấm chuông! Lại cái gì nữa hả trời, tôi lại vớ lấy cái khăn tắm …Vẫn mẹ tôi, mẹ tôi bảo:
– MẸ TRẢ CON KEM ĐÁNH RĂNG!
Ôi con lậy mẹ đấy mẹ ơi! Mẹ có biết mẹ vừa làm chậm tiến độ có cháu nội không! Nhưng tôi chỉ buồn bã cầm kem đánh răng vào cất đi. Giờ mà khởi động lại có khi mất 20 phút nữa vị chi là 40 phút, có khi vợ chồng tôi phá kỷ lục Guiness về KHỞI ĐỘNG cũng nên. Nhờ mẹ cả đấy mẹ ơi! Tôi quay ra thì thấy vợ đã ngủ rồi, thế là mất thằng cu Pháp! Ôi PHÁP ơi là PHÁP ơi! Bố tiếc con quá PHÁP ơi!
Nhưng tôi cũng chả phải buồn lâu vì khi vừa đặt chân đến Berlin, tôi qua nhà bác tôi ở Potsdam chơi, bác tôi bảo: Mai bác bảo cái H. (con bác và là bạn tôi) đưa cả nhà mày đi Praha! Thôi thì đành đúc thằng Tiệp Khắc vậy, mà nhất định là thằng Tiệp Khắc chứ đen mà ra thằng Khắc Tiệp là ăn Shit ngay các bạn nhỉ! Đảo mỗi cái tên mà giới tính lệch lạc hẳn! Tài tài là!
( Còn tiếp – Phần I các bạn xem link tại sst ngay bên dưới)
Quảng cáo: Hãy nhanh tay nhập mã THIENTHAN20 để nhận được 4 chuyến đi uberX giảm giá 20.000đ/chuyến, áp dụng cho cả Hà Nội và TP.HCM đến hết ngày 25/12. Uber còn có nhiều khuyến mãi khác ở đây
https://newsroom.uber.com/v…/bao-tuyet-khuyen-mai-tu-uber-2/

34 thoughts on “Phóng sự: Tôi lại đi Tây

  1. Nhập mã THIENTHAN20 sử dụng hết rồi, làm thế nào có đc 8 chuyến THIENTHAN100 để đi cả tuần hở ô?

  2. Văn của bác thật la tuyệt vời. Về việt nam kiếm thằng cu nguyễn thống nhất. Hoăc nguyễn phương mai cho nó chắc anh ạ. Hiiii

    1. Đi tây kiểu này t đéo đi :)) đi fai đi cả tuần đã thế lại còn đèo bòng mama và con cái thì hết hẳn thi vị :-ss

    1. Hồi trc cả nhà đi chơi, nếu mua vé cả ngày là tầm 7€, vì e ko nhớ chính xác là 7 phẩy mấy € :)), mà nếu đi 1 lần thì tầm hơn 2€, chắc có lúc e mua cho a là cả ngày, có lúc mua một chiều nên a ko nhớ, mà kệ cái ông kia đi a, có 5€ thôi mà cũng thắc mắc :)))))

  3. Hoang Hai Nguyen ơi ! Cảm ơn chuyện của bạn rất hay và duyên thế , không thấy phần 1 để đọc , chỉ cho nhé

  4. Là 1 phụ nữ tiết hạnh khả phong và khả năng kiềm chế tốt, e dừng gào rồi, chuyển sang nhảy cẫng lên hú hét thôi ah.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *