Tản văn: Nhật ký của bố

Tản văn: Nhật ký của bố

Tản văn: Nhật ký của bố – Phần II
C H Ă M . V Ợ . Đ Ẻ
Cảnh báo: Cấm đọc khi đang ăn uống, lúc trả bài hoặc khi đang lái xe! Nghiêm cấm người huyết áp cao hay tiền sử tâm thần, bà mẹ đang cho bố bú và trẻ em dưới 18 tuổi! Đặc biệt cấm các bà mẹ chồng hiện đang hát Mô đen TẮC KINH!
Như tôi đã nói ở cuối phần I, nhật ký của bố không bao giờ kết thúc, nó chỉ mới bắt đầu… ( Link phần I: https://www.facebook.com/Hoang.Hai.Nguyen.1976/posts/1146704725343757)
Sau khi mọi cảm xúc trong tôi lắng xuống thì đó là lúc những cơn giông tố mới bắt đầu nổi lên: Đó là 5 ngày ở bệnh viện chăm sóc vợ và con tôi…
Ngày thứ nhất! (HHN)
Ngày đầu tiên thật là vất vả, vợ tôi MỔ ĐẺ nên phải nằm bất động nối với cái máy giảm đau kêu tít tít, tay thì truyền dịch, ống xông nối với bình nước tiểu nên cả người toàn dây với dợ. Nhà tôi thì không có ai vì mẹ và thằng em đều ở nước ngoài, mẹ vợ tôi phụ trông với tôi nhưng bà nuôi con theo kiểu ngày xưa nên mọi công việc tay chân tôi phải phụ trách. Đầu tiên là PHA SỮA bột vì vợ tôi bảo “sữa của em nó CHƯA VỀ”. MK, tôi đếck hiểu sữa của vợ tôi nó đi DU LỊCH ở đâu nhưng có vẻ như nó mua phải vé của Vietjet, đì – lay mà chả cần báo trước câu đéo nào!
Pha sữa cũng đơn giản nhưng mỗi lần pha chỉ có 40ml nên nó hơi khó căn, tôi hay pha thừa thêm 20ml nữa nên lừa lừa vợ không để ý là tôi THỦ TIÊU bằng cách đổ đi. Pha xong chưa có kinh nghiêm nên vợ bảo kiểm tra xem có nóng không tôi liền cho ngay vào mồm BÚ thử. BỎNG cmn lưỡi các anh ạ! TS, may là chưa cho con nó bú, đã thế vợ còn quát cho một trận rồi bắt đi rửa bình pha sữa mới vì sợ mất vệ sinh. Nhục đéo thể tả được nhưng tôi phải chịu, đàng nào chả nhục cmn sẵn rồi, nhục thêm tý nữa cũng chả sao! Con tôi cứ vài tiếng nó lại bú 1 bình nên hầu như cả đêm tôi chỉ pha sữa với cả thay bỉm cho nó. À, nhắc đến thay bỉm còn nhục hơn…
Thay bỉm cho trẻ con khó lắm các bạn ạ! Vì chân tay nó bé con con, ngọ nguậy liên hồi, phân su thì sền sệt nhoe nhoét đầy đít với kẽ BÍM nó rất khó lau sạch. Mà lau cũng phải biết cách lau từ BÍM xuống ĐÍT chứ lau ngược chiều vợ nhìn thấy lại ăn quát: “Anh lau thế là anh GIẾT con đấy”! Biết thế đẻ mẹ CON TRAI thì đỡ một nửa công đoạn rồi. Thay xong ĐÓNG GÓI nó lại như cũ cũng là cả cực hình, y tá người ta quấn đẹp lắm nhưng tôi quần kiểu đéo gì nó giãy một lúc là bung hết cả. Sau này vợ tôi mua được mấy cái cái khăn SỢI TRE của Thái quấn dễ hơn hẳn, nhẹ mà ấm hơn mấy cái khăn sản xuất trong nước.
Đêm đầu tiên tôi gần như thức trắng, cứ tý lại “Anh ơi con khóc!” tý lại “Anh ơi! Dậy pha sữa cho con!”.
SỮA ƠI, mày ở đâu thì VỀ mẹ mày đi sữa ơi!
Ngày thứ 2! (HHN)
Sang ngày thứ hai mẹ vợ tôi mệt nên em vợ – tức dì con bé nhà tôi đến “thay ca”. Có dì phụ trách việc pha sữa với thay bỉm nên tôi chỉ tập trung chăm sóc vợ. Vợ tôi vẫn phải nằm bất động nên mọi việc ăn uống và vệ sinh đều tại chỗ. Việc của tôi là theo dõi chai dịch truyền để hết thì chạy đi gọi y tá, kiểm tra bình nước tiểu nếu đầy thì mang đi đổ, đợi vợ tôi OÁNH DẮM thì mới được cho ăn còn chỉ được cho uống nước.
Đời tôi phải chờ đợi nhiều thứ nhưng chưa bao giờ phải chờ cái gì mà SỐT RUỘT như chờ vợ tôi oánh dắm. Lúc vợ có bầu tôi kinh nhất cái khoản này, oánh liên cmn tục mà chả thèm thông báo đek gì khiến chồng suýt đột tử bao lần thế mà giờ tôi lại phải trực OÁNH DẮM, đời đúng là chả biết “đường lấn mà đèo”!
Cả buổi sáng hôm đó vợ tôi chả OÁNH iếc đêk gì cả, sốt hết cả ruột. Gần trưa, tôi chạy sang hỏi thằng buồng bên cạnh thì vợ nó vừa oánh xong, càng sốt ruột và lo lắng, tôi bảo với vợ:
– Nghe vợ nó OÁNH DẮM mà anh PHÁT THÈM!
Vợ tôi thích quá bật cười và PHỌT luôn ra 1 TIẾNG ĐỘNG thân quen được “phát ra từ cơ quan bài tiết chất bã” kèm theo 1 mùi kinh điển được “tạo bởi khối khí sinh ra trong quá trình phân hủy thức ăn ở dạ dày”. Ối giời ôi làng nước ôi, vợ tôi OÁNH được rồi! Hạnh phúc đéo thể tả nổi, hai vợ chồng ôm nhau xúc động chảy cả nước mắt.
Giời ôi là giời ôi! DẮM ơi là DẮM! Mày về rồi, mả cụ mày làm anh lo quá, cứ tưởng mài cũng đi Vietjet như thằng SỮA chứ! Giờ anh đi mua cháo cho vợ nhé! Vợ tôi oánh dắm chuẩn thế, đúng đến GIỜ ĂN cmnl! Thánh đéo chịu được! Mai vợ cứ OÁNH DẮM là anh vác cặp lồng đi mua, không cần phải nói!
Vợ tôi không cho tôi mua cháo trong viện mà phải đi vào tận phố cổ vì vợ tôi ăn nó QUEN MỒM rồi. Không sao, vợ cứ yên tâm:
“Yêu nhau không quản điều chi
Rắm còn chả ngại, ngại gì đường xa!”
Mua cháo về thì vừa thổi vừa bón cho vợ tôi nằm ăn từng thìa từng thìa theo chế độ THƯƠNG BINH 7/7. Nom vợ tôi ăn mà sốt hết cả ruột, cứ vài thìa lại nghỉ rồi bắt tôi vuốt lưng nên ăn xong bát cháo mất gần tiếng đồng hồ, nhiều lúc MÓT ĐÁI bcmr mà không dám xin đi sợ vợ ăn mất ngon lại ảnh hướng đến tiến độ SỮA VỀ!
Nhưng cho vợ ăn thì chỉ lâu thôi chứ vẫn dễ hơn phải thay BỈM cho vợ! May là tôi đi bệnh viện nhiều nên nhìn nó còn quen chứ TS thằng nào chưa vợ mà nhìn chắc nó ngất cmn ngay vì đầy MÁU với SẢN DỊCH tanh ngòm trộn lẫn vào nhau nhìn kinh bcm. Mà có phải chỉ thay không đêck đâu, phải LAU SẠCH để hoàn trả nguyên trạng. Tôi thề với các anh chị chứ lúc yêu thấy NÓ long lanh đẹp đẽ bao nhiêu thì lúc ĐẺ XONG nó hoang tàn đổ nát bấy nhiêu, hèn gì các cụ vẫn bảo rằng: “Đồ Sơn như cái LÁ ĐA, ĐỒ NHÀ như cái BÀN LÀ Liên Xô”. Đấy là thơ nó tả còn không kỹ, lúc chưa đẻ thì bàn là chứ đẻ rồi trông chả khác đêck cái BÀN CHÔNG chống Mỹ! Thế mà vợ tôi còn bảo là đẻ mổ nó còn đẹp đấy chứ đẻ thường nó vá chằng và đụp lại nhiều thằng đến hẹn mở ra KHÓC hết nước mắt vì TIẾC CỦA.
Cả đêm đó tôi ngủ chập chờn, gần sáng, tôi mơ thấy sữa vợ tôi nó về, về nhiều lắm, như XẢ LŨ thủy điện, ngập hết cả bệnh viện nên tôi phải bơi trong sữa của vợ tôi không thì CHẾT ĐUỐI. Tôi thấy vợ tôi đứng trên bờ, 2 tay cầm ti vắt sữa, sữa từ ngực phun ra y như vòi rồng cứu hỏa. Mà không chỉ có vợ tôi, có biết bao nhiêu em gái xinh đẹp, có cả mấy em người yêu cũ tôi cũng đứng phun sữa, ngoài ra có mấy em tôi không biết mặt chắc là từ thời TƯƠNG LAI xuống, đám em gái đứng đầy trên bờ vạch ti phun sữa thành 1 dòng sông trắng. Tôi cứ thế bơi trong sữa, vừa bơi vừa nhìn ngực các em gái thích thú vô cùng. Mà tôi đéo cần bơi, chỉ cần nằm ngửa ra sữa nó tự đẩy đi, tôi cứ thấy em nào xinh là tôi lượn vào kiểm tra chất lượng ĐẦU RA, sờ nắn chán tôi lại lượn sang em khác, vui vui là! Bỗng nhiên tôi thấy tiếng vợ tôi vang lên: “Anh dậy ngay! Anh mơ cái quái gì mà cứ giơ tay lên BÓP không khí thế! Đi đổ nước tiểu cho em!”
Tiếc đéo chịu được các anh ạ, đang DỞ TAY!
Ngày thứ 3! (HHN)
Vợ tôi đã nhúc nhích ngồi dậy được nên tôi bón thức ăn cũng dễ hơn. Giờ tôi thành chuyên gia pha sữa, thay bỉm và rửa bím, tất nhiên là từ bím trẻ em sơ sinh bé như lá cỏ cho đến bím sản phụ nom như tàu lá chuối. Hồi còn trẻ tôi cho rằng mấy thằng đàn ông làm bác sỹ sản khoa là sướng nhất vì “cả ngày nhìn BÍM đàn bà”, nhưng từ khi vợ đẻ tôi chợt nhận thấy đó là nghề nghiệp KHỐN KHỔ nhất. Cứ tưởng tượng xem, cả ngày chỉ mở và moi móc bao nhiêu thể loại BÍM ngán bcmr rồi mà tối về mở cái ở nhà ra có khi đéo buồn nhìn, có phải không mấy ông bác sỹ SẢN KHOA? Mà thôi kệ mẹ các ông, việc mình đéo đâu mà lo!
Vợ tôi ăn nhiều hơn và uống nước liên tục nên cứ tý là tôi lại phải tháo nước tiểu đem đi đổ. Chiều hôm đó người ta rút ống xông cho vợ tôi nên cả đêm tôi phải dìu vợ tôi đi tiểu. Tôi đỡ vợ tôi ngồi dậy mất 2 phút, đứng lên mất 3 phút nữa, rồi tôi cầm cái bình nước truyền dơ lên cao để vợ tôi khoác vai tôi bước từng bước vì vết mổ vẫn còn đau. Khoảng cách từ giường ra đến phòng vệ sinh là 5m nhưng chưa bao giờ vợ tôi đến được kịp vì chỉ đi được 2m vợ tôi đã nói: “Em TÈ ra BỈM mất rồi!”. Lê lết đến được phòng vệ sinh mất gần 10 phút, tôi phải đứng ngoài cửa, tay giơ cao cái bình nước truyền nối với tay vợ tôi, ai đi ngang qua tôi cũng nhoẻn miệng cười trông như thằng DỞ HƠI, giờ cho tôi đội thêm cái vương miện nữa thì nom chả khác đéo NỮ THẦN TỰ DO!
Đêm đó tôi lại mơ tiếp giấc mơ hôm qua, tôi mơ tôi đang bơi trên dòng sông sữa thì nó nhập làn với 1 dòng sông khác, dòng sông này không trắng như sữa mà có màu vàng vàng, mùi hơi khó chịu y như mùi nước đái. Ôi thôi bỏ cm tôi rồi, tôi nhìn ra xung quanh thấy bao nhiêu là DÒNG THÁC các anh ạ, nước tuôn ra từ những CÁI BÍM sản phụ KHỔNG LỒ, cơ man nào là BÍM, chúng nó đang tuôn nước ầm ầm, bọt trắng xóa tung bay khắp nơi, mùi khai nồng nặc …. Tôi hốt hoảng cố bơi sang dòng sông sữa nhưng đéo thể bơi được, dòng sông NƯỚC ĐÁI dâng lên những đợi sóng để nhấn chìm tôi. Tôi gần như sắp CHẾT ĐUỐI trong nước đái thì bỗng có tiếng vợ tôi gọi: Anh DẬY NGAY! EM LẠI ĐÁI RA BỈM RỒI! Ôi cha mẹ ơi, vậy là tôi THOÁT CHẾT, tôi tỉnh dậy để đi thay bỉm cho vợ tôi. Thay bỉm đương nhiên là HẠNH PHÚC hơn chết đuối rồi các bạn nhỉ? Cảm ơn vợ, vợ ơi là vợ ơi!
Ngày thứ 4! (HHN)
MK, tự nhiên sau 3 ngày chăm vợ tôi đâm nghiện thay bỉm các bạn ạ! Cả ngày tôi chỉ đợi con bé nó ỉa hoặc vợ tôi đái dầm để được thay bỉm. Giờ tôi yêu cái nghề thay bỉm này hơn cả nghề Kiến trúc của tôi mới bcm chứ. Cứ cái đà này về già thế nào tay nghề của tôi cung thành KIỆN TƯỚNG thay bỉm cũng nên, mà không phải ĐẠI TƯỚNG. Tôi thay khéo và nhanh đến nỗi nếu tôi mà phải đeo bỉm thì tôi tự thay cho mình được. Thậm chí lúc vợ và con tôi ngủ tôi cuồng chân cuồng tay đến nỗi suýt sang xin thay bỉm cho cái bà đẻ buồng bên cạnh. May vợ tôi can, vợ tôi nhẹ nhàng bảo: “TÔI CHẶT CMN TAY ANH BÂY GIỜ! Vớ va vớ vẩn!”. Vợ tôi thương tôi vất vả đấy.
Sang ngày thứ 4, vợ tôi dần hồi sức và đi lại có phần nhanh nhẹn hơn nên không bị đái ra bỉm nữa, tuy nhiên vợ tôi lại mắc cái bệnh …TÁO BÓN. Vợ tôi bảo vì đẻ mổ phải tiêm thuốc gây tê tủy sống nên nó như vậy, chứ để thường chỉ phải RẶN thôi nó không sao. Thế là lúc vợ tôi ngồi WC thì tôi lại tiếp tục đứng ngoài cửa đóng vai Nữ thần TỰ DO dơ cao bình nước truyền, cứ vài phút tôi lại hỏi:
– Được cục nào chưa em!
– Vẫn chưa ạ! Vợ tôi nghẹn nghào.Vài phút sau tôi lại hỏi:
– Được cục nào chưa em?
– Đang ra, gần được 1 cục!
– Cố lên em! Chắc là em RẶN ra cái NÚT SÂM -PANH đấy em ạ! Tôi động viên.
MK, vợ đẻ có khi còn đéo hồi hộp bằng vợ ỈA đâu các bạn ạ! Cứ y như xem phim hành động, nghẹt hết cả thở mới được 1 cục và chờ đúng 120 phút mới kết thúc. Đúng là KINH HOÀNG!
Vợ tôi còn bảo, đẻ mổ bị TÁO là còn may đấy, nhiều bà đẻ thường rặn mạnh quá còn ra cả PHÂN rồi sau này hay bị SÓN ra quần, mà thậm chí rặn mạnh còn lòi cả TRĨ ra nữa cơ. Vợ tôi kể có bà đẻ được 2kg CON thì bác sỹ HỨNG được gần 5kg CỨT! Nghe vợ kể mà tôi kinh, thế là đêm đó tôi lại mơ …
Lần này, tôi mơ thấy vợ tôi mặc 1 cái bỉm khổng lồ to như cái DÙ, lúc tôi mở ra thấy chỉ cứt là cứt! Tôi hỏi vợ tôi là sao hôm nay nó toàn cứt thế này thì vợ tôi bảo rằng: “Cứt con anh ỉa trong bụng tôi đấy anh đi mà dọn!”. Tôi vừa dọn xong thì vợ tôi RẶN thêm 1 đống cứt nữa, tôi dọn đống này chưa xong vợ tôi lại rặn tiếp 1 đống khác, tôi dọn mãi không hết mà CỨT càng ngày nó cứ cao thêm. Tôi lái cả MÁY XÚC đến dọn mà không xuể, cứt cứ cao mãi, cao mãi như ngọn núi rồi bỗng nhiên nó đổ ụp lên đầu tôi! Ôi cha mẹ ơi giờ tôi bơi trong CỨT, cả 1 dòng sông cứt kinh vãi đái các bạn ạ! Tôi gào lên: “Vợ ơi đừng RẶN nữa, đừng RẶN nữa!” Nhưng vợ tôi ở XA quá nên CỨ RẶN MÃI, RẶN MÃI …
Tưởng sắp chết đuối trong CỨT thì tôi chợt vớ được cái cọc, tôi bừng tỉnh dậy thấy hai tay đang bám vào chân giường, may đéo tả được, người tôi đầm đìa mồ hôi… Vợ tôi nằm trên ngoái xuống ÂN CẦN hỏi: “Bố mày mơ cái gì mà bám chân giường ú a ú ớ thế!” Tôi bảo: “Anh mơ ĐẸP lắm! Anh mơ thấy mẹ mày ỈA lên đầu anh!”. Vợ tôi thích quá cười rung bần bật, suýt bục cmn chỉ khâu.
Ngày thứ 5! (HHN)
Vợ tôi đã đi lại nhanh nhẹn hơn và phụ tôi trong việc chăm sóc con bé nên tôi nhàn hơn hẳn, giờ chỉ đợi bác sỹ kiểm tra rồi cho vợ chồng tôi về nhà, mong mong là! Con tôi cũng hồng hào hơn so với mấy hôm đầu, nó ăn nhiều hơn và thỉnh thoảng mở mắt nhìn tôi ngơ ngác, chắc nó không thể ngờ được rằng BỐ nó lại ĐẸP TRAI như vậy. Không sao con ạ! Mẹ con cũng từng shock hơn cả con khi lần đầu gặp bố. Sau này, như mọi bà vợ trên thế gian, mẹ con đã xin cưới bố trong 1 chiều nắng đẹp, và sau 1 hồi suy nghĩ BỐ đã gật đầu ĐỒNG Ý! Nhưng thôi, sau này bố sẽ kể lại cho con nghe sau, con nhé!
Đêm đó tôi lại mơ, tôi mơ đưa vợ tôi đi đẻ lần nữa, lúc đẻ xong thì người ta không cho tôi gặp vợ tôi, bác sỹ bảo vợ tôi CÓ VẤN ĐỀ nên chưa tỉnh và phải tiếp tục cấp cứu… Một cảm giác lo lắng và sợ hãi ập đến, tôi lo vợ tôi không tỉnh lại, tôi lo con tôi mất mẹ, tôi lo tôi mất vợ, lo cho hạnh phúc gia đình tôi, lo cho tương lai con gái tôi và biết bao nhưng nỗi lo sợ mơ hồ khi vợ tôi không tỉnh lại… Có lúc tôi lại mơ thấy vợ tôi bay lơ lửng trên cao mắt nhắm nghiền, tôi cố với tay lên mà không thế nào với được, tôi sợ hãi thực sự! Tôi sợ vợ tôi sẽ bay đi mãi mãi … trong mơ, tôi ÒA KHÓC vì lo sợ, vì thương vợ, thương con tôi, khóc như chưa bao giờ được khóc … Bỗng nhiên, tôi choàng tỉnh dậy, nước mắt ướt đẫm cả mặt tôi, cả cái gối tôi nằm.
Hóa ra tôi khóc THẬT chứ không phải mơ, tôi chợt hiểu rằng, trong cuộc sống vợ chồng, cho dù tôi rất ít khi thể hiện tình cảm với vợ tôi, cho dù những lo toan cuộc sống làm cho tình yêu vợ chồng không còn lãng mạn đam mê, cho dù việc sinh nở khiến nhan sắc của vợ tôi không còn như xưa, cho dù tôi tưởng rằng sự quan tâm của tôi dành nhiều cho con gái tôi hơn thì giấc mơ kinh hoàng đó khiến tôi hiểu ra rằng TÌNH YÊU mà tôi dành cho vợ tôi không hề mất đi, nó chỉ THAY ĐỔI thành 1 thứ tình yêu khác, đặc biệt hơn thế, đó là TÌNH YÊU GIA ĐÌNH và nó gần như là TÌNH RUỘT THỊT! Vợ tôi là 1 phần của gia đình tôi là 1 phần không thể thiếu trong tận sâu thẳm tâm hồn tôi. Tôi nhận ra rằng tôi YÊU VỢ, YÊU CON và YÊU GIA ĐÌNH nhỏ của tôi nhiều như thế nào…
Các bạn nam FA thân mến, rồi các bạn sẽ trở thành đàn ông, là người chồng – người cha, rồi các bạn cũng phải bơi qua dòng sông sữa đầy CÁM DỖ toàn vú với gái, phải bơi qua dòng sông nước đái là những KHÓ KHĂN phải đối mặt trong cuộc sống, hay phải bơi qua dòng sông cứt là những THẤT BẠI mà bạn phải vượt qua để trưởng thành và làm chủ gia đình. Nhưng bạn không thể để bất cứ dòng sông nào chia lìa được GIA ĐÌNH bạn, chia lìa được vợ chồng con cái bạn. Gia đình là thứ BẤT KHẢ XÂM PHẠM. Cứ tin tôi, mọi sự THÀNH CÔNG trong xã hội không thề bù lấp được THẤT BẠI trong cuộc sống gia đình!
Thêm nữa, các bạn hãy cố gắng tự tay chăm sóc cho gia đình mình, chăm sóc vợ, chăm sóc con. Khi đó bạn sẽ cảm nhận được tình yêu của mình dành cho gia đình và ngược lại, bạn sẽ càng trân trọng giá trị của nó. Cảm nhận được sự vất vả khi chăm sóc con cái bạn sẽ càng thấu hiểu, cảm thông và thương yêu CHA MẸ của bạn hơn!
Cuối cùng, hãy cẩn thận thưa các ông chồng! Bất cứ bà vợ nào khi có cơ hội đều muốn ỈA lên đầu chúng ta, việc của chúng ta là hướng dẫn họ đi vào ĐÚNG NƠI QUY ĐỊNH! Đừng chủ quan và nhân nhượng, HÃY NHỚ LẤY và LÀM CHỦ gia đình mình thật tốt!
Chúc các bạn thành công! (HHN)
………………………………………………………………………………………..
Q U Ả N G . C Á O
Khi bạn Chăm sóc con và vợ hãy dùng khăn sợi tre của NAPPI BABY, nó có thể quấn giữ ấm cho trẻ, lau chùi khi bị VỢ ỈA LÊN ĐẦU và LÀM PHAO cứu sinh khi bơi qua dòng sông CỨT ….. Khăn được làm dệt từ sợi tre siêu mềm, độ kháng khuẩn đảm bảo tiêu chuẩn vệ sinh, thoáng khí và có khả năng thấm hút đặc biệt tốt. Có nhiều loại sản phẩm để các bạn lựa chọn như: Khăn tã, khăn sữa, khăn mặt, khăn tắm, khăn quấn, bao tay em bé… đủ cả. Yên tâm hơn nữa vì khăn này được sử dụng tại bệnh viện Việt Pháp.
Vào fanpage https://www.facebook.com/nappivietnam/ để biết thêm chi tiết.
Trân trọng!

33 thoughts on “Tản văn: Nhật ký của bố

  1. =)))))) Dương Nam thế éo nào t toàn vớ đc những bài mà có ông chồng làm xây dựng thế này. Cưng đừng lo. E hơn bà mẹ này ở chỗ đã cbi sẵn nappi cho con & cưng rồi =))))

  2. đọc mà cười không nhặt được mồm, cười nhiều đau bụng quá,anh Hoang Hai Nguyen viết hay quá hài hước nhưng tả rất thực :)) phần I ở đâu anh ơi cho em đọc tiếp ạ

    1. Chị có cả cuốn tản văn của tác giả này đấy, có trong tay là đọc một mạch luôn, hay lắm!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *