Tự nhiên thấy bạn mình nói chuyện học gì rồi làm gì lúc học xong

Tự nhiên thấy bạn mình nói chuyện học gì rồi làm gì lúc học xong

Tự nhiên thấy bạn mình nói chuyện học gì rồi làm gì lúc học xong, nhớ đợt trước có nhiều bạn hỏi mình vụ học thứ mình thích rồi làm điều mình yêu. Về cơ bản thì mình thấy cuộc đời vốn dĩ chẳng có gì là hoàn hảo, nhất là chuyện ước mơ và công việc thực tế.
Hồi 18 tuổi mình học cũng được. Chắc giỏi nhất là tiếng Pháp. Mình có huy chương Olympic 30/4, có giải nhất thành phố (chưa bao giờ giải nhì). Mình thi đầu vào lớp 6 tiếng Pháp thủ khoa. Học luyện thi 3 tháng đỗ Đại học Quốc Gia Hà Nội (bảng điểm hình như được top 20 nếu nhớ ko nhầm khoa Luật Kinh doanh năm 2003) dù trước đó đến cái đồ thị còn ko biết vẽ. Nói chung mẹ mình chẳng bao h phải lo gì việc học hành của mình hết cả. Hết lớp 12, mình đi Pháp. Nhưng đến mãi tận năm 2010, tức là 7 năm sau, mình vẫn ko biết mình muốn làm gì. Mọi thứ cứ trôi qua mỗi ngày trong sự mù mờ. Mình trở thành sự lo lắng thực sự của gia đình. Bản thân thì cũng hơi lo lo thôi. Bởi thời gian thì hữu hạn, cơ hội vụt qua nhanh lắm! Tất cả những gì lúc đó mình làm đều đặn mỗi ngày chính là viết và làm bánh. Lúc viết thì mình ko đơn độc, lúc làm bánh cũng thấy như vậy.
Cuối năm 2010, mình về VN. Việc viết lách cho mình cơ hội nhiều hơn. Từ đó, nó trở thành nghề của mình. Nghĩ lại, may mắn cũng có nhưng có lẽ là do mình không từ bỏ nó, từ bỏ cái việc mà mình nghĩ là mình có thể làm tốt dù lúc bắt đầu chưa biết nó có trở thành cuộc đời của mình hay không. Xã hội này thì khó khăn hơn với tất cả các bạn trẻ. Khó vì các bạn ko biết mình thực sự muốn gì. Khó vì không chắc liệu mình có sống nổi với cái mình đang thích hay không. Khó vì bố mẹ gia đình. Khó bởi cả chúng ta luôn thiếu dũng cảm để bắt đầu. Khó bởi chúng ta luôn chỉ nghĩ đến kết cục được mất trước khi nghĩ xem nếu chọn điều này thì mình có thể làm gì cho nó.
Chọn người yêu, chọn đối tượng kết hôn, chọn nghề nghiệp, chúng ta luôn bắt đầu bằng suy nghĩ “cái đó/người đó sẽ thích hợp ko? Có lợi ích gì? Có tương lai ko?” Sự trăn trở đó đúng. Nhưng quên mất phải tự hỏi thêm rằng “liệu mình sẽ làm những gì để vun đắp cho sự lựa chọn đó?” Thế nên Cứ phải cố gắng đã! Rồi từ từ mới biết mình thuộc về ai, cái gì thuộc về mình. Cứ nhất định phải làm đã thì mới biết! Giống như đợt trước, mình đi dạy viết, mình vẫn luôn nói với các bạn mỗi ngày rằng không có phép màu nào hết, chỉ có đứa nào “lì lợm” hơn thì sẽ đi được xa hơn. Chính sự lì lợm đó mà nghề chọn bạn để rồi bạn gắn bó với nó không mệt mỏi, để bạn nảy sinh những ước mơ mới cùng nó thay vì lạc bước ngay khi chưa bắt đầu!
#phanyyen

5 thoughts on “Tự nhiên thấy bạn mình nói chuyện học gì rồi làm gì lúc học xong

  1. Thạch mà nói là “ngược hoàn toàn với tao, tao chỉ đẹp thôi Yên à, trời không cho ai tất cả…” thì chắc Yên không bao dung đâu :))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *