Valentine hầu như mọi phụ nữ đều mong muốn được nhận quà

Valentine hầu như mọi phụ nữ đều mong muốn được nhận quà

Valentine hầu như mọi phụ nữ đều mong muốn được nhận quà, (tôi cũng thế)! Nhiều Valentine trước, thỉnh thoảng thích gì tôi còn tự thưởng cho mình nữa.
Năm nay thì có khác!
Có lẽ có bạn còn nhớ tôi đã hẹn tháng 2, tháng 3 này tôi sẽ ra 1 cuốn sách mới.
Bản thảo đã xong, bìa đã xong, hình ảnh cũng đã xong. Nhưng tôi vừa quyết định dừng lại. Tôi viết mail cho NXB, xin 6 tháng ko nói gì về cuốn này, 6 tháng tạm nghỉ. Tôi tự thưởng cho mình một cú buông tay!
Và sau rất nhiều đêm mất ngủ, gửi mail xong, tôi đã ngủ ngon trở lại.
Có khi quà là những món mà mình được nhận về.
Và có khi quà là những món mà mình buông tay ra.
Tôi nhớ trong khóa học Tìm lại chính mình, TS Menis Yoursy có nói: ‘When you let go of who you think you are, you become who you are”, khi bạn buông bỏ đi người mà bạn nghĩ là mình, bạn sẽ thực sự là chính mình.
Nhớ khi tôi nuôi Xu, khi tôi gắng gỏi tìm mọi cách chiến đấu để Xu ăn nhiều hơn, học nhiều hơn… Mệt lắm cho cả 2.
Nhớ ngày xưa, khi gia đình bất hòa, tôi cố gắng học tập để trở thành một phụ nữ hoàn hảo. Tôi lục tìm những cách nấu nướng, trang trí nhà cửa, những cách làm một tổ ấm… Mệt lắm, cho cả 2.
Rồi nhớ ngày xưa bồ của chồng nhắn tin chửi rủa tôi, nhắn tin cho mẹ tôi nữa. Bạn bè tôi còn điên lên: Không thể khốn nạn tới mức này được, mày để tao! Thậm chí ông công an còn ngó tôi lom lom, hỏi: Thật ko vậy? Không thể thế này được!…
Nhưng cũng có những người khuyên tôi buông tay, là Hồng Anh. Hồng Anh bảo: Kệ nó! Chỉ cần xóa đi.
Tôi vặc lại, rằng em là người ngoài, nên em nói thì dễ lắm.
Hồng Anh bảo, e biết c tức, nhưng nếu chị muốn chọn cách tốt nhất, thì cách đó là buông nó ra!
Giờ nhìn lại, thấy buông cú đó thực sự là 1 món quà lớn! Hú vía!
Ngay cả chuyện tôi ly hôn, ai cũng thấy đó là mất mát. Chỉ tôi biết là mình đang được. Đó là được cứu sống. Hú vía! Cảm xúc có thể giết chết bạn, tôi biết rõ, nhanh hơn ung thư nữa.
Rồi cả chuyện tiền. Tôi là nhà báo, 16 năm nay sống bằng chỉ bằng nhuận bút. Viết báo tôi sẽ có nhuận bút, còn viết FB thì ko có nhuận bút. Nhưng tôi đã chọn buông nhuận bút.
Rồi có những nhãn hàng mời 3 mẹ con chụp ảnh, chỉ cần đứng cười thôi, có thể nhận về cục tiền. Có công ty bảo chỉ cần share một bài đã đăng báo thôi, cũng nhận tien. Có truyền hình mời phỏng vấn, có những nơi mời làm diễn giả, mời thực hiện những khóa dạy online. “Chị chỉ cần nói thôi, mọi thứ để tôi lo, tiền sẽ về, thậm chí nhiều tiền sẽ về”.
Tôi từ chối, hầu hết.
Tôi nghĩ do tôi thiếu tự tin, tôi chưa đủ giỏi, tôi chưa đủ hoàn hảo.
Nhưng tuần rồi, một người anh bỗng giải thích cho tôi rằng, tôi từ chối là do tôi còn may mắn. Tôi may mắn còn linh cảm, may mắn còn nghe được tiếng nói bên trong, may mắn chưa quá tham…
Tối qua vừa mơ một giấc mơ 3 mẹ con đóng đồ đi ra sân bay. Cái gì cũng muốn mang theo, cái gì thấy cũng cần. Ai cho gì cũng lấy, ai gửi gì cũng nhận. Cuối cùng không biết xếp vào đâu. Loay hoay rồi muộn giờ bay, suýt khóc.
Tỉnh giấc, và thêm 1 lần nữa hiểu rằng, muốn đi xa thì hành lý phải nhẹ.
Coi như Valentine này 3 gái nhà mình cùng đã có quà.
Buông đi. Tặng mình một món quà là Thong dong. <3

43 thoughts on “Valentine hầu như mọi phụ nữ đều mong muốn được nhận quà

  1. Cảm ơn bài chia sẻ của Mẹ Thu Hà. Chim chích của mẹ cũng cần buông nhiều thứ, đọc bài của mẹ đồng cảm quá

  2. Viết 1 bài dài, nhân danh ngày Valentine, cũng chỉ mục đích để nhắn rằng đừng ai hỏi mẹ Hà về cuốn sách nữa nha, cho tới 31/8 năm nay!

  3. Em thích cái kết Cg ah!Buông đi.Tặng mình một món quà là “Thong dong”…e đã từng inbox c,c k Tl,lúc đó e cũng giống như Hc của c là bồ của Ck nt…e ức chế dã man,…và rồi quyết định buông cho thanh thản c ah!chúc mcon c ln an vui HP ah

    1. Vô Thường Nhưng chắc là cũng phải tính toán để buông bớt, vì làm 2 ca và chỉ nặng 34kg thì ko đi dài, ko đi vui với con được! Nhiều khi mẹ làm nhiều quá, ko còn thời gian chơi với con, con ko ngoan thì bù qua sớt lại còn lỗ vốn ấy. Hic hic… Em tính lại coi sao nha!

  4. đọc bài của chị tự dưng e cũng thấy sao trong lòng nhẹ bẫng. bởi e cũng chọn buông bỏ cho chính mình. cảm ơn chị vì những cảm xúc thật đc viết ra. chúc c cùng hai bé thật nhiều sức khoẻ và niềm vui ạ

  5. quá hay. Yêu cũng thế á chị, lúc cần buông là buông. Ai cần mình họ sẽ ở lại. Thôi để tới tháng 8 cho đẹp trời cũng được chị ạ. Đời còn dài mà 🙂

  6. Em cũng đang tập Buông đây chị ạ. Khó khăn nhưng chắc chắn em sẽ làm được. Mai Valentine, hôm nay vc ra tòa. Món quà Valentine cho mình đúng nghĩa. Giải thoát cho cả 2. Em sẽ chờ cuốn sách của chị ra đời ạ.

    1. MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên kể: “Tôi nhớ lần đầu đi chơi trò trượt nước. Vì không biết chơi nên khi ngã xuống nước tôi vẫn cầm chặt dây và cứ vậy bị chiếc tàu trượt kéo đi, suýt bị chết ngộp. Sau đó người hướng dẫn mới dặn tôi là khi không may ngã xuống nước thì phải buông tay ngay vì tàu sẽ vòng trở lại vớt mình. Còn nếu cứ giữ dây thì sẽ bị tàu lôi đi rất nguy hiểm. Đó cũng là bài học tôi áp dụng trong tình yêu. Khi đã rơi xuống nước, cũng như khi hết yêu thì phải buông tay ra, không để bị kéo theo và ngụp lặn mãi theo người kia được. Mình phải tự cứu mình trước, mình phải thương mình trước. Rồi sẽ có lúc con tàu quay trở lại, không tàu này thì tàu khác…”

  7. chị nói cái này em thật có cảm giác y như chị! đúng là có nhiều offer quá cũng nguy hiểm. Em thì lúc nào cũng nghe tiếng gọi trái tim, hihihi, cái nào mình thấy thoải mái nhất là em ok, cái nào thấy mình còn băn khoăn, hoặc căng thẳng, là em no no hết! Happy Valentine chị xxx

    1. Hahaha, vậy là hiểu đã từ chối hết rồi! C cũng chỉ làm những gì chị thấy thích, hoặc đôi khi do mình nhận đúng lúc mình đang cao hứng và bất cẩn, hahaha

  8. MC Nguyễn Cao Kỳ Duyê nói: “Tôi nhớ lần đầu đi chơi trò trượt nước. Vì không biết chơi nên khi ngã xuống nước tôi vẫn cầm chặt dây và cứ vậy bị chiếc tàu trượt kéo đi, suýt bị chết ngộp. Sau đó người hướng dẫn mới dặn tôi là khi không may ngã xuống nước thì phải buông tay ngay vì tàu sẽ vòng trở lại vớt mình. Còn nếu cứ giữ dây thì sẽ bị tàu lôi đi rất nguy hiểm. Đó cũng là bài học tôi áp dụng trong tình yêu. Khi đã rơi xuống nước, cũng như khi hết yêu thì phải buông tay ra, không để bị kéo theo và ngụp lặn mãi theo người kia được. Mình phải tự cứu mình trước, mình phải thương mình trước. Rồi sẽ có lúc con tàu quay trở lại, không tàu này thì tàu khác…”

  9. Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:
    – Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.
    Nhà sư không nói gì rót nước sôi nóng vào cốc trà cô đang cầm, nước chảy tràn ra tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc. Lúc này nhà sư mới từ tốn nói: “Đau rồi tự khắc sẽ buông! Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?”
    *
    Một chàng trai đến tìm nhà sư, anh hỏi:
    – Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.
    Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
    Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:
    – Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!
    Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên.
    Trong cuộc đời vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên & bỏ xuống chuyện của chính mình. (Sưu tầm)

    (Mẹ Hà thì đơn giản hơn nhiều, nếu là kim cương thì ko nên buông. Nếu là rác thì nên buông! hehehe 😛 (vẫn rất tham, ha ha)

  10. Món quà thong dong là quý nhất. Chúc mừng Valentine thong dong! Mình thích đoạn linh cảm. Hiểu và thấy đúng là vậy, bạn hiền! ❤

  11. Pham Xuan Quynh Giao Với chị thì cái nào làm cho mình vui vẻ, sung sướng, thanh thản, thì là kim cương. Cái nào làm cho mình khổ sở, tủi nhục, đau đớn, mệt mỏi thì là rác.

  12. Muốn đi xa, thì hành lí phải nhẹ…….
    Có nhiều những chuyến đi, mà chưa nhận ra….
    Cảm ơn chị!
    Huong Do Thu
    Tú Minh!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *