HÈ ĐAU

HÈ ĐAU

HÈ ĐAU
( họa)
Hè xưa sáo nhỏ bước qua cầu
Để bến sông buồn xót lắng sâu
Đến chỗ nào đây tìm bóng cũ ?
Ai cầm phượng đỏ chở nơi đâu ?
Giờ ta chỉ có trời đông phủ
Một kiếp hoài nhìn cảnh lạnh thâu
Bốn tiết đời xoay và chuyển đổi
Tôi thì vẫn một sắc mùa ngâu
26/05/2017- Đào Mạnh Hà
Ps : Bài này họa theo bài xướng của Oanh Ngọc, đang viết được 4 vận, tới vận cuối bài xướng biến mất tiêu… nên vận cuối lấy đại là ngâu
———++++
NHƯ CHƯA BẮT ĐẦU
Cứ ngỡ tình ta thuở bắc cầu
Xa hoài nẻo gió hạ về đâu?
Hoàng hôn lẻ bóng bên trời nhạt
Giấc mộng đơn hình giữa cảnh thâuy
Mãi đợi niềm thương tràn giọt đắng
Hằng mong nỗi nhớ nhuộm tơ sầu
Mây trời ngọn cỏ như hờn dỗi
Chớ để phai hồng ái vọng ngâu
Hoang Dang
————- XƯỚNG —————-
“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?”
Chùm phượng vỹ em cầm
Là tuổi tôi mười tám
Tuổi chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu
(Trích trong bài hát : phượng hồng)
TÌNH ĐẦU
Lặng ngắm chiều buông dưới nhịp cầu
Ân tình một thủa ngỡ chìm sâu
Trường xưa phượng đỏ phơi hè đấy
Dáng đẹp môi hồng lạc chốn đâu
Mặc áo màu xanh làm chiến sĩ
Đưa người bến nhỏ nghẹn dòng châu
Tình thơ đã hóa ra hồi ức
Vẫn mãi nâng niu giấc mộng đầu
Ngọc Oanh

Comments are closed.