Valentine hầu như mọi phụ nữ đều mong muốn được nhận quà

Valentine hầu như mọi phụ nữ đều mong muốn được nhận quà

Valentine hầu như mọi phụ nữ đều mong muốn được nhận quà, (tôi cũng thế)! Nhiều Valentine trước, thỉnh thoảng thích gì tôi còn tự thưởng cho mình nữa.
Năm nay thì có khác!
Có lẽ có bạn còn nhớ tôi đã hẹn tháng 2, tháng 3 này tôi sẽ ra 1 cuốn sách mới.
Bản thảo đã xong, bìa đã xong, hình ảnh cũng đã xong. Nhưng tôi vừa quyết định dừng lại. Tôi viết mail cho NXB, xin 6 tháng ko nói gì về cuốn này, 6 tháng tạm nghỉ. Tôi tự thưởng cho mình một cú buông tay!
Và sau rất nhiều đêm mất ngủ, gửi mail xong, tôi đã ngủ ngon trở lại.
Có khi quà là những món mà mình được nhận về.
Và có khi quà là những món mà mình buông tay ra.
Tôi nhớ trong khóa học Tìm lại chính mình, TS Menis Yoursy có nói: ‘When you let go of who you think you are, you become who you are”, khi bạn buông bỏ đi người mà bạn nghĩ là mình, bạn sẽ thực sự là chính mình.
Nhớ khi tôi nuôi Xu, khi tôi gắng gỏi tìm mọi cách chiến đấu để Xu ăn nhiều hơn, học nhiều hơn… Mệt lắm cho cả 2.
Nhớ ngày xưa, khi gia đình bất hòa, tôi cố gắng học tập để trở thành một phụ nữ hoàn hảo. Tôi lục tìm những cách nấu nướng, trang trí nhà cửa, những cách làm một tổ ấm… Mệt lắm, cho cả 2.
Rồi nhớ ngày xưa bồ của chồng nhắn tin chửi rủa tôi, nhắn tin cho mẹ tôi nữa. Bạn bè tôi còn điên lên: Không thể khốn nạn tới mức này được, mày để tao! Thậm chí ông công an còn ngó tôi lom lom, hỏi: Thật ko vậy? Không thể thế này được!…
Nhưng cũng có những người khuyên tôi buông tay, là Hồng Anh. Hồng Anh bảo: Kệ nó! Chỉ cần xóa đi.
Tôi vặc lại, rằng em là người ngoài, nên em nói thì dễ lắm.
Hồng Anh bảo, e biết c tức, nhưng nếu chị muốn chọn cách tốt nhất, thì cách đó là buông nó ra!
Giờ nhìn lại, thấy buông cú đó thực sự là 1 món quà lớn! Hú vía!
Ngay cả chuyện tôi ly hôn, ai cũng thấy đó là mất mát. Chỉ tôi biết là mình đang được. Đó là được cứu sống. Hú vía! Cảm xúc có thể giết chết bạn, tôi biết rõ, nhanh hơn ung thư nữa.
Rồi cả chuyện tiền. Tôi là nhà báo, 16 năm nay sống bằng chỉ bằng nhuận bút. Viết báo tôi sẽ có nhuận bút, còn viết FB thì ko có nhuận bút. Nhưng tôi đã chọn buông nhuận bút.
Rồi có những nhãn hàng mời 3 mẹ con chụp ảnh, chỉ cần đứng cười thôi, có thể nhận về cục tiền. Có công ty bảo chỉ cần share một bài đã đăng báo thôi, cũng nhận tien. Có truyền hình mời phỏng vấn, có những nơi mời làm diễn giả, mời thực hiện những khóa dạy online. “Chị chỉ cần nói thôi, mọi thứ để tôi lo, tiền sẽ về, thậm chí nhiều tiền sẽ về”.
Tôi từ chối, hầu hết.
Tôi nghĩ do tôi thiếu tự tin, tôi chưa đủ giỏi, tôi chưa đủ hoàn hảo.
Nhưng tuần rồi, một người anh bỗng giải thích cho tôi rằng, tôi từ chối là do tôi còn may mắn. Tôi may mắn còn linh cảm, may mắn còn nghe được tiếng nói bên trong, may mắn chưa quá tham…
Tối qua vừa mơ một giấc mơ 3 mẹ con đóng đồ đi ra sân bay. Cái gì cũng muốn mang theo, cái gì thấy cũng cần. Ai cho gì cũng lấy, ai gửi gì cũng nhận. Cuối cùng không biết xếp vào đâu. Loay hoay rồi muộn giờ bay, suýt khóc.
Tỉnh giấc, và thêm 1 lần nữa hiểu rằng, muốn đi xa thì hành lý phải nhẹ.
Coi như Valentine này 3 gái nhà mình cùng đã có quà.
Buông đi. Tặng mình một món quà là Thong dong. <3

Comments are closed.